Sakura

Sakura

3583 points

Member since: February 27, 2015

Gái Thái Lan cỡi đồ khoe thân thu hút triệu con tim.

Gửi bởi: Sakura on March 31, 2017

0

0

53

Tê Giác dạo phố đêm.

Gửi bởi: Sakura on March 24, 2017

0

0

333

Muốn lái xe cho tổng thống mỹ phải như thế này nhé.

Gửi bởi: Sakura on March 24, 2017

0

0

411

Ngân Mona -Haivl

Gửi bởi: Sakura on March 23, 2017

0

0

410

Đắng vờ lờ.

Gửi bởi: Sakura on March 23, 2017

0

0

59

Cách tập cho vòng 1 to nhất cỏ thể.

Gửi bởi: Sakura on March 23, 2017

0

0

473

Chuyện tốt đẹp nhất chính là, âm lượng tai nghe vừa vặn có thể áp chế được tạp âm bên ngoài.

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

58

Chuyện tốt đẹp nhất chính là, âm lượng tai nghe vừa vặn có thể áp chế được tạp âm bên ngoài.

❝Chuyện tốt đẹp nhất chính là, âm lượng tai nghe vừa vặn có thể áp chế được tạp âm bên ngoài; đồng hồ báo thức vang lên vừa lúc bạn tự nhiên tỉnh dậy; trời mưa xuống vừa vặn bạn đang mang theo dù; bạn đói bụng thì vừa khéo lúc được tan việc ăn cơm; lúc bạn mệt thì vừa vặn có chỗ để dựa; người bạn muốn nhắn tin thì đúng lúc gọi điện thoại cho bạn; lúc bạn thích một người thì vừa vặn phát hiện người đó cũng thích bạn.❞

Đối với người tình cũ, một mối quan hệ đã đi vào dĩ vãng.

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

323

Đối với người tình cũ, một mối quan hệ đã đi vào dĩ vãng.

Đối với người tình cũ, một mối quan hệ đã đi vào dĩ vãng. Trong lòng tôi vẫn luôn còn nhiều tiếc nuối. 
Từng nắm tay, từng ôm, từng hôn,… từng thân thiết như da thịt. Mà bây giờ, hỏi han thôi cũng cần phải suy tính dài dòng. Ngay cả một dòng trạng thái buồn, sắm vai ai đó qua đường, hỏi một câu “hey! Làm sao vậy” cũng không thể làm được. Vì ai cũng có lối riêng. 
Tình yêu cũ như cái chân đau vậy, bình thường thấy không sao, trái gió trở trời lại thấy đau nhức vô cùng. Quan tâm không thể nói quan tâm, nhớ thương không thể nói rằng mình nhớ thương.
Có lẽ đó là hình phạt, hình phạt vì mình có được nhau rồi lại nói không cần nhau. Cho nên tình yêu đó trở thành niềm đau phải đeo trong tim đến hết đời. 

Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

50

Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…

Mỗi cuộc tình đi qua, chúng ta mỗi người mất đi trong mình một chút. Anh mất đi một chút niềm tin. Em mất đi một chút hồn nhiên.
.
Rồi những cuộc tình đi qua… Em lại mất thêm nữa một chút an yên. Anh mất đi đôi phần ảo vọng.
.
Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…
.
Một lần khẽ nắm hờ bàn tay là vụt bay tất cả. Có những thứ ngỡ đơn giản, nhưng kiếm tìm được nó, giữ gìn được nó, lại là cả một chặng đường lắm khúc quanh co.
.
Em được gì sau mỗi cuộc chia ly? Anh được gì sau một câu tạm biệt?
.
Em bớt hồn nhiên. Còn Anh mỏi mệt. Nước mắt chảy tràn trong những giấc mơ sang…
.
Rồi một ngày mình sẽ lại yêu. Không yêu nhau, nhưng sẽ yêu người khác. Và trái tim đã loạn đi vì cuộc tình trước. Sẽ đập, nhưng chẳng còn vì nhau…
.
Ngày xưa cũ ùa về như một bản đàn úa tàn những rêu phong. Em đếm những tình yêu, những nhớ thương gần như hơi thở.
.
Có những cuộc tình em ngỡ thuộc về em.
.
Có những người tình em ngỡ là của em…
.
Nhưng rồi, vẫn chẳng trọn yêu thương nào có được…
.
Những giọt nước mắt đêm đến bao giờ mới chịu ngủ ngoan trong kí ức ngày xưa?
.
Thân thuộc như tình yêu, xa xôi như tình yêu.
.
Ngọt ngào như tình yêu. Đắng đót, cũng như tình yêu.
.
“Có một ngày đường phố chỉ một chiều
Em không phải ngược đường để yêu anh như thuở trước
Gió sẽ không quất vào mặt người những lằn roi đau buốt
Mà khe khẽ thì thầm những bản tình ca!
.
Có một ngày
Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm những ước mơ xanh!
.
Em sẽ không như cô bé năm nào đã ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá…
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!
.
Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời gian!”
.
Em gói yêu thương, cất sâu vào ngăn tủ quá khứ. Gạt nước mắt, khép lại một cuộc tình. Đứng dậy, mỉm cười, rồi mọi thứ sẽ qua!

Sau cùng, tất cả chỉ là giấc mơ.

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

51

Sau cùng, tất cả chỉ là giấc mơ.

Tôi mơ thấy mình của năm 20 tuổi. 

Tôi vẫn thế xấu xí và thô kệch. 

Tôi vẫn vậy, lẻ bóng một mình suốt con đường dài.

Tôi hai mươi mặc váy hồng, chân trần chạy trên nền đất sỏi đá. Chân tôi bật máu nhưng tôi không thấy đau. Tôi thấy mình cứ chạy mãi theo anh, nhưng chạy thế nào cũng đuổi không kịp. Anh càng ngày càng xa tôi.

Trong mơ tôi thấy mình ngồi giữa cánh đồng lúa, lưng tôi bỏng rát vì nắng hè. Tôi ôm mặt, lòng hụt hẫng nhưng chẳng khóc nổi. Tim trống rỗng đền lạ thường. 

Tôi mơ thấy tôi đứng nhìn tôi của tuổi hai mươi. Lặng im không nói một lời, chỉ có nước mắt chảy dài trên má. 

Giấc mơ như bộ phim, chuyển cảnh. 

Anh mặc áo sơ mi trắng, đứng trong lớp học nói cười, tôi rụt rè cho anh xem những câu thơ tôi viết vội. Anh cười, xoa đầu tôi. Gió thu nhè nhẹ vờn qua mái tóc anh, có chiếc lá lạc đường rơi bên chân tôi. Tim tôi cũng bị gió cuốn, lạc đường đến dưới chân anh. 

Vẫn dáng người cao gầy đó, anh bước ra khỏi lớp học trong sự bao vây của mọi người, tôi chạy đến quên cả nhịp thở chỉ để ngắm anh lần sau cuối. 

Khoảnh khắc anh nhìn tôi, tim tôi vỡ òa trong sung sướng, niềm hạnh phúc vô bờ như dòng thủy triều, dâng mãi không ngừng. Ồ! Hóa ra anh cũng quan tâm tôi đấy chứ, anh tìm thấy tôi giữa đám đông cơ mà.

Tôi thấy tôi của năm hai mươi, cười trên sự dại khờ năm ấy. 

Tôi thấy tôi khóc vì một tình yêu không có tương lai, khóc vì sự bất lực của tôi sau này. 

.

.

.

Sau cùng, tất cả chỉ là giấc mơ.

“Hay là mình bỏ cả đi?! Giấc mơ chẳng đuổi. Có khi lại về.”

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

292

“Hay là mình bỏ cả đi?! Giấc mơ chẳng đuổi. Có khi lại về.”

“Hay là mình bỏ cả đi?! Giấc mơ chẳng đuổi. Có khi lại về.”

Bạn không đi chậm, bạn không đi nhanh, bạn đang đi đúng hướng!

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

52

Bạn không đi chậm, bạn không đi nhanh, bạn đang đi đúng hướng!

Barack Obama kết thúc hai nhiệm kỳ tổng thống của mình ở tuổi 55. Donald Trump thì bắt đầu năm ông 70 tuổi. Con gái của Obama xấp xỉ bằng tuổi cháu nội của Trump khi cha ông chúng làm chủ Nhà Trắng.

Nếu bạn 20 tuổi thì hãy thử nhìn quanh. Bạn bè bạn nhất định có những người đã kết hôn sinh đủ con bồng bế, lại cũng có người chưa nếm vị nụ hôn đầu. Có sinh viên ra trường lương khởi điểm 2000 USD, cũng có hàng ngàn cử nhân loay hoay không kiếm nổi công việc mưu sinh.

Haruki Murakami đến năm 29 tuổi mới bắt đầu cầm bút viết.

Bạn có thấy kỳ lạ không?

Có phải xã hội này, bằng cách vô tình và cố tình đã giao cho bạn rất nhiều khung “deadline”: 22 tuổi tốt nghiệp đại học, 26 tuổi kết hôn, 30 tuổi có 2 con, 40 tuổi có gần này số dư trong tài khoản, 60 tuổi về hưu và mong đến tầm 80 90 tuổi hãy chết.

Nếu bạn thấy mình đang tụt lại quá xa so với những người đồng tuổi, bạn nhất định sẽ không tránh khỏi sợ hãi, thất vọng, buồn chán, như một vận động viên chạy lẹt đẹt dưới cùng trên đường đua. Bạn có hai luồng suy nghĩ: “Mình là kẻ về chót thất bại thảm hại”, hoặc “Mình sẽ dốc sức chạy vượt lên để về nhất.”

Lựa chọn thứ hai nghe có vẻ sáng suốt hơn đúng không?

Nhưng không, cách nghĩ tốt nhất chính là đừng nghĩ gì cả, hãy cứ chạy thôi, ngẩng cao đầu chạy thẳng về phía trước trên làn đường của bạn.

Đừng thắc mắc vì sao cậu bạn kia 25 tuổi đã là CEO. Đừng nguýt mũi ghen tỵ và kiếm lý do không công nhận thành tích của người khác như kiểu “Vì bố nó là chủ tịch”, cũng đừng than thở “Cậu ấy quá giỏi và mình thì không bao giờ có thể giỏi như thế”. Càng đừng tự vấn “Tại sao mình cũng 25 tuổi mà không trở thành CEO được như cậu ta?”

Đơn giản thôi, vì bạn có nhiệm vụ khác trong thế giới này. Trong chiếc đồng hồ của cuộc đời bạn, bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Bạn không cần phải đi nhanh hơn hay bằng ai, vì chúng ta đều đang chạy trên con đường riêng của mỗi người. Đích đến là hàng vô số điểm khác nhau không thể đo đếm. 30 tuổi chưa làm đám cưới chưa phải là ế, 40 tuổi vẫn nỗ lực hết sức để kiếm được công việc mơ ước không phải là muộn lắm rồi, 70 tuổi bắt đầu học lập trình máy tính thì cũng có sao. “Timeline” của tất thảy mọi người không thể nào đều đều giống nhau hết được, vì mỗi chúng ta đều đặc sắc theo cách của riêng mình.

Cuộc sống đầy rẫy la liệt những bất công. Bạn thấy có rất nhiều người có vẻ đi xa hơn bạn chỉ vì họ may mắn. Người này sinh ra trong gia đình đầy đủ điều kiện, người kia được trời phú cho sắc đẹp lộng lẫy, lại có người gặp vận may trúng số Vietlott hàng chục tỷ.

Cuộc sống mà.

Phải chấp nhận thôi.

Bạn không thể thay đổi quy luật cuộc sống, vậy chỉ còn cách nghiêm chỉnh tuân thủ luật chơi. Gạt bỏ đi những ấm ức, so đo, đố kỵ tiêu cực trong lòng, đối thủ của bạn ngay lúc này chỉ có một duy nhất: bạn của ngày hôm qua.

Câu nói này bạn đã nghe nhiều lắm rồi đúng không?

Nhưng lý do duy nhất người ta tua lại nó nhiều đến thế đơn giản là vì nó đúng. Nếu bạn cứ mãi dành thời gian quý báu để nhìn bóng lưng của kẻ đằng trước hay cười nhạo gương mặt lấm tấm mồ hồi của người chạy sau thì bạn chỉ đang làm chậm tiến độ của chính mình. Cuộc sống cho chúng ta mỗi người một đề thi khác nhau, nếu giải bài theo phương pháp của người bên cạnh bạn sẽ trượt. Chi bằng hãy thôi nhìn ngang nhìn dọc, tập trung hết sức vào trận chiến của mình.

Bạn không cần chạy nhanh hơn ai hết, bạn chỉ cần chạy hết tốc lực của mình. Không bao giờ là quá sớm. Không bao giờ là quá muộn. Muộn còn hơn không bao giờ.

Cuộc sống của bạn mà. Làn đua của riêng bạn mà.

Đừng để tâm thái quá bạn đang đi chậm hay đi nhanh, chỉ cần đi đúng hướng, trong lòng có niềm tin, nơi chúng ta muốn đến nhất định có phong cảnh tươi đẹp nhất.

 .

Và, kể cả không đặt chân được tới vạch đích đã định, thì bạn cũng đã có cuộc hành trình tuyệt vời đúng không nào?

Đôi khi tự do cũng không hẳn là hay.

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

56

...

“Đôi khi tự do cũng không hẳn là hay. Tuổi trẻ luôn khao khát tự do mọi lúc. Nhưng đến độ tuổi này cảm giác đi về mà không có ai kề cận đôi khi muốn bật khóc thành tiếng. Đó là cảm giác cô độc xen lẫn xót xa. Và tôi nghĩ việc đi về cùng ai đó cũng là một ý nghĩa riêng đáng để sống. 
Nhưng rốt cuộc tôi không phải là người may mắn để có thể sở hữu ý nghĩa riêng đó…”
    

Ta biết chứ em buồn hơn thế kỷ

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

62

...

“Ta biết chứ em buồn hơn thế kỷ
Màu mắt trong đã nhuốm những u sầu
Nghĩ tuổi trẻ mà xót thầm tuổi trẻ
Cần bao nhiêu dịu dàng xoa dịu một cơn đau …”

“ Cuộc đời này sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc.”

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

974

“ Cuộc đời này sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc.”

“ Cuộc đời này sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc.”