Sakura

Sakura

3260 points

Member since: February 27, 2015

Nhìn lên tóc, em thử nói tôi nghe

Gửi bởi: Sakura on December 19, 2016

0

0

37

Nhìn lên tóc, em thử nói tôi nghe

“Nhìn lên tóc, em thử nói tôi nghe
Là đã bạc một nửa,
Hay vẫn còn nửa mái đầu xanh?

Con đường mà tôi đã đi qua,
Đã vượt qua chông gai một nửa,
Hay vẫn còn nửa phần bão giông?”

Đôi mắt của em ...

Gửi bởi: Sakura on December 19, 2016

0

0

30

Đôi mắt của em ...

Làm sao mà ngay từ lần gặp đầu tiên anh có thể biết được em là người anh tìm kiếm bấy lâu nay? À, ý em là làm sao anh có thể nảy sinh tình cảm với em nhanh như thế khi chưa biết được em là cô gái như thế nào, em sống vì điều gì, hy sinh cho cái gì và thậm chí còn rất thích đọc sách như anh nữa? - Uhm... Đôi mắt của em ... (*)Thật ra thì, anh chưa bao giờ tìm kiếm, cũng không có chuẩn mực gì cho người mình sẽ yêu thương, và tình yêu cũng chưa bao giờ là một lựa chọn.

Chuyện kể mùa đông

Gửi bởi: Sakura on December 19, 2016

0

0

32

Chuyện kể mùa đông

Hôm qua gió mùa về bất chợt, đi bên cạnh cầm tay em anh tự nhủ: “Mùa đông này, mình sẽ nắm tay nhau.” Gói một bàn tay vào một bàn tay, tựa một bờ vai vào một bờ vai, ghé một đôi môi vào một đôi môi khác… rồi cuốn lấy nhau…

Tay em nhỏ, mềm, và dễ lạnh. Tay anh lớn, thô và ấm áp. Em chưa đầy mét sáu. Anh hơn mét tám mươi. Em vui tươi, thích gợi chuyện rồi vờ dỗi. Anh trầm lặng, chỉ muốn tựa đầu vào vai em.

Em thì trẻ. Còn anh thì già.

Thế quái nào, chúng mình lại tìm đến nhau?

Anh không biết, mà cũng không cần biết. Mình yêu nhau vì những điều nhỏ nhặt. Vì nhận ra nhau phía sau lớp vỏ bọc hằng ngày. Vì vòng tay anh êm đềm ôm em ngủ. Vì hũ bảo bối chanh đào mật ong. Mà không, yêu, đơn giản chỉ vì yêu thôi.

Thấy lạ không em, cái cách mà một người, không lâu trước đó còn chưa từng gặp mặt, rồi bỗng nhiên trở thành cả thế giới của anh?

– chuyện của cáo | chuyện kể mùa đông

Em ạ.

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

34

...

"Tìm một người yêu không phải tìm một người để làm tình. Người yêu là người vẫn còn ôm lấy mình cả sau khi làm tình. Em ạ."

Đối với tôi, không có gì tồn tại mãi mãi.

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

24

...

"Đối với tôi, không có gì tồn tại mãi mãi. Tuy nhiên, với bất cứ điều gì đã tìm đến, đã ở lại cùng tôi, tôi sẽ sống thật với nó, bằng tất cả những gì mình có thể."

Có đủ thứ nảy ra trong đầu và muốn…

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

25

Có đủ thứ nảy ra trong đầu và muốn…

"Thấy đồ đẹp cái nào cũng muốn mua, thấy người ta có ôtô che nắng che mưa cũng muốn có, thấy người giàu đi du lịch - ăn sang cũng muốn đc như vậy, vv… có đủ thứ nảy ra trong đầu và muốn… nhưng về tới nhà thì thực sự cảm thấy muốn “cồn cào” lại là một vòng tay ôm từ phía sau, một bờ vai to để ngả vào, ai đó thân nhiệt cao tí ủ người cho một lúc là hết co ro như lúc này."

Câu chuyện mùa kỷ yếu

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

25

Câu chuyện mùa kỷ yếu

Công thức chung: Áo dài, áo vest, áo cử nhân, xếp hình

Vị trí: Trường học, Văn Miếu, Hoàng Thành…

Quan điểm cá nhân:

Kỷ yếu là cách các bạn ghi lại hình ảnh thời cuối SV chuẩn bị ra trường, là một dịp mọi ng trong lớp có thể chụp ảnh chung, là những bức ảnh mà sau này các bạn có thể lôi ra trong những cuộc gặp gỡ, họp lớp sau này khi muốn nhớ lại. Đây cũng là một điều tiếc cho những lứa sv hồi xưa k để ý đến chuyện này (điển hình lứa mình hehe)

Ngày hôm qua vô tình đi qua Hoàng Thành, thấy qua mật độ SV chụp ảnh kỷ yếu đông quá,cảm giác như đi chụp sen mùa sen, 3 tấc 1 nhóm SV đang xếp hình(mình chả hiểu ý nghĩa trong mục đích liên quan đến việc xếp hình này - sorry vì quan điểm cá nhân xin đừng ném đá ^^), sau đó là chia nhóm chụp hình cá nhân nhóm như chụp hình thời trang (cái này bạn muốn lưu giữ hình ảnh cá nhân với bạn bè thân thì mình thấy nó ok). Cơ mà bối cảnh là trường lớp bạn thì hay hơn là ở những địa điểm chung chung kiểu Hoàng Thành hay Văn Miếu. Khi xem một bộ ảnh kỷ yếu của một bạn Bách Khoa hay Kinh Tế mình chả phân biệt đc đâu ^^

Lời khuyên cá nhân: Ảnh kỷ yếu là lưu giữ hình ảnh cuối cấp các bạn trước khi chia xa. Các bạn biết cách làm cho nó chút gia vị, nó sẽ nhiều kỷ niệm lưu trữ cùng tấm hình hơn, tất nhiên vị trí vẫn trường lớp mình + 1, 2 địa điểm có thể tập thể cả lớp cơ mà k phải cái chen chúc Hoàng Thành: Một buổi đi chơi nhỏ, một địa điểm chụp khác, thậm chí một bữa ăn đầy đủ cả lớp ^^. Mình nghĩ nó sẽ mang nhiều ý nghĩa hơn khi sau này các bạn ngắm nó sẽ có nhiều câu chuyện kể lại kèm theo.

Ps: bài viết chỉ mang quan điểm cá nhân

– Nguyễn Quốc Anh

Ru người trong mộng bơ vơ một mình?

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

20

Ru người trong mộng bơ vơ một mình?

Ai mang gió thả lưng trời
Để mây trôi dạt ngàn đời phiêu lưu
Ai mang nắng thả trời thu
Để lòng lưu luyến cho dù ngả đông.

Ai pha trời ửng sắc hồng
Mặt trời nheo mắt tỏa vòng lung linh
Ai tô thêm một chút tình
Vẽ thêm chiếc bóng cho hình ngẩn ngơ…

Ai ngồi ôm ấp vần thơ
Ru người trong mộng bơ vơ một mình?

-Vương Đoan Trang.

Em sẽ lại trở về em như trước

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

26

Em sẽ lại trở về em như trước

Em ép mình bận rộn với guồng quay
Đầu óc tay chân không một giây ngưng nghỉ
Để trái tim như chim non thôi rên rỉ
Vì một ai kia lặng lẽ bước xa rồi

Em tự nhủ lòng mọi chuyện sẽ ổn thôi!
Anh đã khác rồi…em cũng sẽ khác
Gió sẽ lặng hàng cây thôi xao xác
Để ai kia bớt lạnh khi đông về

Và rồi những ngày dông dài với nỗi nhớ chán chê
Em sẽ lại trở về em như trước
Như những ngày không có ai kia… tay trong tay bước
Không cái ôm cũng chẳng an ủi vỗ về.

-Lê Phương Thảo

Bầu Trời có SẬP

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

20

...

Bầu Trời có SẬP thì cũng phải trang điểm RỰC RỠ, lên đồ LỘNG LẪY và ăn cho NO cái đã!

Anh yêu em!"

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

20

Anh yêu em!"

"- Ba chữ đó dù nói ra, em cũng không có cảm xúc bằng việc đơn thuần anh ủ ấm cho em lúc lạnh.
- Lúc đó cả người anh toát lên ba chữ:
- Anh yêu em!"

Hẳn là người ta im lặng

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

23

...

Hẳn là người ta im lặng
Để rồi cứ thế chia tay.
Hẳn là mình còn *cảm nắng*
Nên buồn lòng đến chừng này…

Chỉ riêng thời gian ở bên em là không.

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

17

Chỉ riêng thời gian ở bên em là không.

"Vì sự nghiệp của mình, anh có thể bỏ qua đam mê, bỏ dở nghề tay trái ưa thích, bớt giờ ngủ, tăng giờ làm… Chỉ riêng thời gian ở bên em là không."

May mà cũng chỉ có đôi lần..

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

22

May mà cũng chỉ có đôi lần..

Đôi lần muốn bắt chuyện với một người lạ, hoàn toàn xa lạ. chỉ bởi những gì người đó viết ra, những câu chữ thật thà và dịu dàng khiến tôi thấy nhẹ lòng; dù biết, chẳng phải viết dành cho mình.

Đôi lần muốn bắt chuyện với một người quen, thật ra là một người quen cũ, từng nói chuyện, từng thuộc thân, từng gắn bó; chẳng còn nhớ nổi đã bao lâu mà trở nên cũ kỹ trong nhau đến vậy, xa lạ hệt như với một người xa lạ.

Đôi lần muốn nhìn thật lâu vào mắt một người, không còn bối rối, ngần ngại hay nuối tiếc, hờn dỗi. là nhìn thôi và im lặng. chỉ những đôi mắt là lành hiền và không biết nói dối. trước khi rời khỏi, sẽ lặng lẽ đặt vào tay người đó mẩu giấy nhỏ, ’ chúng ta sẽ quên thôi, quên thôi. và mọi chuyện cuối cùng sẽ ổn thôi, ổn thôi ‘.

Đôi lần muốn Viết rồi giật mình, hình như tôi bắt đầu lạnh nhạt với chữ nghĩa. vụng về với mọi sự diễn đạt.. sợ những cuốn sách viết mãi về cô đơn, cùng tận, tuyệt vọng, bơ vơ, chia ly; dù là văn phong bậc thầy thì vẫn vấp phải đường mòn của nỗi buồn và tăm tối.

may mà cũng chỉ có đôi lần..

Nghĩ như vậy, tự nhiên tôi lại thấy vui.

Gửi bởi: Sakura on December 18, 2016

0

0

19

...

Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi vì càng nhiều tuổi, người ta lại càng có nhiều kí ức. Và rồi một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những kí ức sẽ hòa lẫn vào không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác, và không chừng, cũng sẽ thử len lỏi vào tim những người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới tới lần đầu nhưng chẳng hiểu tại sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là kí ức của một người xưa nào đó đang trêu chọc chúng ta. Nghĩ như vậy, tự nhiên tôi lại thấy vui.