Sakura

Sakura

3346 points

Member since: February 27, 2015

Có một vài người giống như tấm thẻ đánh dấu trang trong cuốn sách cuộc đời bạn vậy.

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

8

...

“Có một vài người giống như tấm thẻ đánh dấu trang trong cuốn sách cuộc đời bạn vậy. Chỉ cần nghĩ về họ, bạn có thể ngay tức khắc tìm được ký ức về những trang sách cũ mà ngày trước bạn đã từng trải, từng đọc lại đến thuộc lòng. 
Vẫn nguyên ở đó, cái tên đó, thanh xuân đó, đoạn đời đó…”

[Một ngày tự nhủ sẽ phải mạnh mẽ hơn ]

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

8

[Một ngày tự nhủ sẽ phải mạnh mẽ hơn ]

Tôi là một đứa sống khép mình. Trong bề ngoài thoạt tiên có vẻ cởi mở, gần gũi và vui vẻ. Nhưng đó dường như không phải cái “cốt” ở con người tôi.

Nhiều khi, tôi chỉ ước mình được ở một mình, bình yên bên một chú mèo bé nhỏ và vài món ăn tự nấu. Tôi nghĩ, mình ích kỉ, là thật. Nhưng tôi không thờ ơ, không vô tâm trước mọi người xung quanh. Vẫn sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng giúp đỡ. Chỉ là tâm chưa đủ an để gánh trách nhiệm sống trong một gia đình mà mỗi người lại có cái tôi khác nhau. Cũng chưa đủ trải đời để nén mọi cơn giận, mọi nỗi đau của mình vì người khác một cách quá đáng. Bởi con người hay bất cứ thứ gì đều có giới hạn của nó.

Hằng ngày nếu không gặp nhau sẽ không cãi vã, không xích mích. Nhưng không có nghĩa là không có tình thương. Bởi nhiều khi thứ người ta cần là một chút yên tĩnh cũng không có.

Một cái túi nén quá nhiều sẽ rách, chẳng ai muốn cuộc đời mình vì những điều không đâu mà “bục đít”. Nghe có vẻ thiếu trách nhiệm và ích kỉ, nhưng con người làm gì có ai giống nhau, chẳng chịu đựng được nhau thì tình cảm cũng phai nhạt. Chi bằng cho nhau những không gian riêng sẽ tốt hơn.


[Một ngày tự nhủ sẽ phải mạnh mẽ hơn ]
Tú.

Hạnh phúc là một điều không bao giờ có thật.

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

9

Hạnh phúc là một điều không bao giờ có thật.

Hạnh phúc là một điều không bao giờ có thật.

Nếu có thật thì những nhà tiên tri vĩ đại đã không nhọc lòng bịa đặt thêm Thiên Ðường và Niết Bàn để làm gì nữa. Cái hạnh phúc ở Trần Gian chính là ý thức được khổ đau. Ðau khổ nên phải biết rộng lòng với nhau hơn, tử tế hơn, độ lượng hơn, biết tha thứ, nhân hậu hơn. Bài học ấy không dễ gì, bởi Cuộc Sống cho đến nay điều Thiện vẫn còn vắng bóng.

~ Trịnh Công Sơn ~

Tôi giấu nổi buồn trong cơn mưa !

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

9

...

Chưa từng nghĩ bản thân sẽ thích một cơn mưa nào cả. Mưa! vừa não nề, vừa lạnh, vừa cô đơn. Mưa kèm theo nổi nhớ về những chuyện đã qua, về những thứ chưa làm được. Thế đấy, mưa thì cứ rơi ngày càng nặng hạt, nổi buồn thì cứ ngày một tăng thêm.

—Tôi giấu nổi buồn trong cơn mưa !

Nếu có thể...

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

16

Nếu có thể...

Nếu có thể,
anh muốn làm chàng trai của riêng em
bằng hết cả tuổi xanh và quãng đời còn lại
hết cả nồng nàn và say mê hoang dại
hết cả dịu dàng không ngần ngại yêu thương!

Anh muốn làm chàng trai biết mỉm cười hạnh phúc trong gương
biết mỉm cười hạnh phúc trong cả cuộc đời thường nhật
hạnh phúc trong tim là giấc mơ có thật
rồi cả cuộc đời đừng để đánh mất mất đi

Anh muốn làm chàng trai đứng trước em có quyền được hoài nghi
có quyền hờn ghen với nhiều chàng trai khác
có quyền thét gào, hét la và độc ác
có quyền điên cuồng trong nỗi sợ mất em

Nếu có thể,
anh muốn làm chàng trai của riêng em
trở thành niềm vui, nỗi buồn trong em mãi
trở thành niềm tin những lần em sợ hãi
trở thành bình yên mà em vẫn nghĩ về

Nếu có thể,
anh muốn đứng trước ngôi nhà có cánh cửa mở để đón em về
được nấu cho em bữa cơm chiều đã muộn
được ngóng trông em những hôm bận rộn
được nghĩ về anh khi tất thảy vui, buồn

Nếu có thể,
hãy để anh làm một mảnh ghép nơi tâm hồn
làm chút bình yên giữa sóng cuồn, giông bão
làm chút sự thật giữa cuộc đời hư ảo
làm một bờ vai em có thể dựa vào!

Con người chung quy đều giống nhau.

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

9

Con người chung quy đều giống nhau.

Con người chung quy đều giống nhau. Sau khi đã đánh mất điều gì, mới thấm thía dày vò bản thân, nếu biết như vậy, thà rằng không làm.Nhưng mà thời gian có bao giờ trôi ngược, con người có bao giờ biết được tương lai.

Một khi con người thay đổi, ký ức có bền chặt chừng nào

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

8

Một khi con người thay đổi, ký ức có bền chặt chừng nào

Một khi con người thay đổi, ký ức có bền chặt chừng nào, tình cảm có sâu đậm chừng nào, đều tan ra như bọt sóng ngoài đại dương, thoáng trôi đi là hết.

Trong thực tế quan hệ giữa người với người vốn không bền chặt..

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

8

Trong thực tế quan hệ giữa người với người vốn không bền chặt..

“Trong thực tế quan hệ giữa người với người vốn không bền chặt, khoảng cách xa quan hệ liền phai nhạt, cho dù từng là người thân thiết đến đâu, cuối cùng cũng trở thành người qua đường.”

Lỡ mai này mình chẳng còn bên nhau

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

9

Lỡ mai này mình chẳng còn bên nhau

- Ta bên nhau hôm nay, hạnh phúc với ta chỉ là thấy nhau ở đây. Thấy tận con tim, nuôi lớn thương yêu này. Nhưng ai ơi mai sau, khi ta quay lưng về ngược lối nhau thì làm sao tôi có thể… Không đau.
- Và cứ thế mỗi khi bên nhau, tôi vẫn tự nhắc mình trân trọng từng phút giây bên ai, ghì chặt đôi vai, ấm đôi môi cùng vòng tay siết chặt.
- Vì biết đâu sáng mai thức giấc, tôi đã đi về một nơi rất xa, để lại nơi đây, mình ai bơ vơ. Bàn tay cố nắm thật chặt, để tôi biết tôi còn ai trong từng hơi thở, chẳng phải trong mơ hay những lo âu nghi ngờ.

Lỡ mai này mình chẳng còn bên nhau 
Lỡ mai này mình đánh mất nhau
Tôi sẽ ra sao 
Khi bao nhiêu yêu thương phải giấu

Và cậu biết không?! có thể tôi sẽ không yêu thêm ai được nữa thì phải làm sao đây?

Gửi bởi: Sakura on February 23, 2017

0

0

8

Và cậu biết không?! có thể tôi sẽ không yêu thêm ai được nữa thì phải làm sao đây?

- Tôi từng nói với lòng rằng dù kết quả là cậu ấy sẽ từ chối tôi, tôi vẫn sẽ đón chờ từng khoảnh khắc ở bên cậu ấy, đó mới là điều quan trọng.
- Và điều ấy đang dần trở thành sự thật. Khi mà tôi biết sẽ chẳng có ngoại lệ nào dành cho tôi ngay cả khi tôi gặp được một người tốt như cậu ấy. Sẽ vẫn như mọi lần tôi chân thành vậy thôi…
- Có người từng hỏi tôi: “dành tình cảm nhiều như vậy cho cậu ấy và khiến cậu ấy trở nên thân thuộc với tôi đến không thể tách rời, tôi không sợ người thương sau này của mình sẽ ghen sao?”. Tôi chỉ cười và trả lời “làm gì có người thương sau này, cậu ấy sẽ là người đầu cũng là cuối cùng mà tôi thương.”
- Và chính bởi vì, dù cho có một nỗi buồn lớn đang chờ tôi phía trước. Tôi sẽ chọn phương án thứ hai. Tôi vẫn sẽ tiếp tục và dành trọn hết những cảm xúc đẹp nhất trong tôi… Cho cậu !

- Có thể sau này tôi sẽ cố gắng cho mình cái quyền để yêu một ai đó kế tiếp, sẽ để cậu ngủ yên trong lòng một góc chỉ có cậu mới có thể ở đấy, không một người nào khác có thể chạm vào và không có quyền bước đến… 
- Có thể tôi sẽ sắm cho mình một người để yêu, nhưng sẽ không có một người để thương nào khác ngoài cậu.

Và cậu biết không?! có thể tôi sẽ không yêu thêm ai được nữa thì phải làm sao đây?

Liệu có còn quan trọng nữa không?

Gửi bởi: Sakura on February 22, 2017

0

0

357

Liệu có còn quan trọng nữa không?

Giữa dòng chảy hối hả của thời gian, chúng ta đều đã lạc mất thanh xuân của chính mình.

Bạn đã từng vì ai mà vui vẻ, ai đã từng vì bạn mà bi ai. Bạn đã từng vì ai mà tuyệt vọng buông bỏ, ai đã từng vì bạn mà tha thiết cho đi. 

Liệu có còn quan trọng nữa không?

Sau anh, vì sao em không còn muốn yêu thêm một ai nữa?

Gửi bởi: Sakura on February 21, 2017

0

0

15

...

Sau anh, vì sao em không còn muốn yêu thêm một ai nữa?

Em từng ngây thơ tin tưởng rằng có thể nắm tay người mình yêu, đi đến cùng trời cuối đất. Em từng gói ghém cả hoài bão, đặt trọn tương lai của mình vào quyết định của anh. Em từng huyễn hoặc chính mình rằng có anh, nghĩa là em có tất cả. Nhưng, em sai rồi! Anh thật chất chưa bao giờ thuộc về “tất cả của em”… Bằng chứng là, từ khi anh quay lưng đi, em chẳng mất mát gì, có chăng là thêm vào vài cơn đau khi giật mình lúc nửa đêm về sáng!

Vậy nên sau anh, mơ hồ mà nói, tình yêu tựa như nỗi sợ hãi của đứa trẻ mồ côi, mãi mãi cũng không rõ vì sao lại bị người mình yêu thương chối bỏ… luôn loay hoay trong hàng ngàn hoài nghi lớn nhỏ: “Mình có đáng như thế không?!“

Sau anh, tình yêu mãi mãi là điều nặng nhọc trong lòng. Vậy nên, em không có ý định sẽ yêu thêm người mới. Chẳng phải vì em còn thương anh đâu, chỉ là, tình yêu đã khiến em trở nên mệt mỏi quá…

Đúng chứ ?

Gửi bởi: Sakura on February 21, 2017

0

0

438

...

“Nếu một cô gái yêu anh: cô sẽ cho anh thấy sự bướng bỉnh của cô, sự hoang tưởng điên dại của cô. Ngay cả sự ích kỷ, hẹp hòi và bao gồm cả tính khí thất thường của cô. Nếu cô không yêu anh: trong mắt anh chỉ là sự thờ ơ, khó hiểu và mãi mãi không thể chạm đến.”

Đúng chứ ?

Người đầu tiên bạn nghĩ đến vào buổi sáng và người cuối

Gửi bởi: Sakura on February 21, 2017

0

0

374

...

Người đầu tiên bạn nghĩ đến vào buổi sáng và người cuối cùng bạn nghĩ đến vào buổi tối, không phải là người mang lại hạnh phúc cho bạn, mà là người mang lại đau khổ cho bạn.

— Tiểu Chính Thái dịch

Em có lạnh lắm không?!

Gửi bởi: Sakura on February 21, 2017

0

0

178

Em có lạnh lắm không?!

Ngày trước tôi đã từng rất yêu những cơn mưa, bởi vì có một chàng trai đã nói với tôi rằng:
- Anh sẽ luôn che ô cho em khi những cơn mưa bất chợt ùa đến, em biết đó là gì không? Đó là lời hứa của anh, rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh em và che chở cho em bất kể khi nào, bất kể ở nơi đâu.
Và rồi vào một ngày trời nắng ráo, chàng trai ấy bỏ lại tôi mà rời đi. Về sau này, tôi luôn phải tự mình chuẩn bị sẵn một chiếc ô trong giỏ xách, mà tính tôi lại hay quên, vậy là không dưới một lần, tôi mắc mưa đến mức cảm lạnh, vậy là tôi bắt đầu ghét những cơn mưa, ghét cảm giác kể cả mình có đứng chôn chân giữa cơn mưa kia bao lâu đi nữa, vĩnh viễn cũng không còn một ai giơ chiếc ô lên che chắn cho mình, cũng sẽ vĩnh viễn không còn một ai ôm nhẹ mình vào lòng khẽ hỏi:
- Em có lạnh lắm không?!

- Tử Đằng