Chuyện tốt đẹp nhất chính là, âm lượng tai nghe vừa vặn có thể áp chế được tạp âm bên ngoài.

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

41

Chuyện tốt đẹp nhất chính là, âm lượng tai nghe vừa vặn có thể áp chế được tạp âm bên ngoài.

❝Chuyện tốt đẹp nhất chính là, âm lượng tai nghe vừa vặn có thể áp chế được tạp âm bên ngoài; đồng hồ báo thức vang lên vừa lúc bạn tự nhiên tỉnh dậy; trời mưa xuống vừa vặn bạn đang mang theo dù; bạn đói bụng thì vừa khéo lúc được tan việc ăn cơm; lúc bạn mệt thì vừa vặn có chỗ để dựa; người bạn muốn nhắn tin thì đúng lúc gọi điện thoại cho bạn; lúc bạn thích một người thì vừa vặn phát hiện người đó cũng thích bạn.❞

Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

35

Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…

Mỗi cuộc tình đi qua, chúng ta mỗi người mất đi trong mình một chút. Anh mất đi một chút niềm tin. Em mất đi một chút hồn nhiên.
.
Rồi những cuộc tình đi qua… Em lại mất thêm nữa một chút an yên. Anh mất đi đôi phần ảo vọng.
.
Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…
.
Một lần khẽ nắm hờ bàn tay là vụt bay tất cả. Có những thứ ngỡ đơn giản, nhưng kiếm tìm được nó, giữ gìn được nó, lại là cả một chặng đường lắm khúc quanh co.
.
Em được gì sau mỗi cuộc chia ly? Anh được gì sau một câu tạm biệt?
.
Em bớt hồn nhiên. Còn Anh mỏi mệt. Nước mắt chảy tràn trong những giấc mơ sang…
.
Rồi một ngày mình sẽ lại yêu. Không yêu nhau, nhưng sẽ yêu người khác. Và trái tim đã loạn đi vì cuộc tình trước. Sẽ đập, nhưng chẳng còn vì nhau…
.
Ngày xưa cũ ùa về như một bản đàn úa tàn những rêu phong. Em đếm những tình yêu, những nhớ thương gần như hơi thở.
.
Có những cuộc tình em ngỡ thuộc về em.
.
Có những người tình em ngỡ là của em…
.
Nhưng rồi, vẫn chẳng trọn yêu thương nào có được…
.
Những giọt nước mắt đêm đến bao giờ mới chịu ngủ ngoan trong kí ức ngày xưa?
.
Thân thuộc như tình yêu, xa xôi như tình yêu.
.
Ngọt ngào như tình yêu. Đắng đót, cũng như tình yêu.
.
“Có một ngày đường phố chỉ một chiều
Em không phải ngược đường để yêu anh như thuở trước
Gió sẽ không quất vào mặt người những lằn roi đau buốt
Mà khe khẽ thì thầm những bản tình ca!
.
Có một ngày
Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm những ước mơ xanh!
.
Em sẽ không như cô bé năm nào đã ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá…
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!
.
Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời gian!”
.
Em gói yêu thương, cất sâu vào ngăn tủ quá khứ. Gạt nước mắt, khép lại một cuộc tình. Đứng dậy, mỉm cười, rồi mọi thứ sẽ qua!

Sau cùng, tất cả chỉ là giấc mơ.

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

37

Sau cùng, tất cả chỉ là giấc mơ.

Tôi mơ thấy mình của năm 20 tuổi. 

Tôi vẫn thế xấu xí và thô kệch. 

Tôi vẫn vậy, lẻ bóng một mình suốt con đường dài.

Tôi hai mươi mặc váy hồng, chân trần chạy trên nền đất sỏi đá. Chân tôi bật máu nhưng tôi không thấy đau. Tôi thấy mình cứ chạy mãi theo anh, nhưng chạy thế nào cũng đuổi không kịp. Anh càng ngày càng xa tôi.

Trong mơ tôi thấy mình ngồi giữa cánh đồng lúa, lưng tôi bỏng rát vì nắng hè. Tôi ôm mặt, lòng hụt hẫng nhưng chẳng khóc nổi. Tim trống rỗng đền lạ thường. 

Tôi mơ thấy tôi đứng nhìn tôi của tuổi hai mươi. Lặng im không nói một lời, chỉ có nước mắt chảy dài trên má. 

Giấc mơ như bộ phim, chuyển cảnh. 

Anh mặc áo sơ mi trắng, đứng trong lớp học nói cười, tôi rụt rè cho anh xem những câu thơ tôi viết vội. Anh cười, xoa đầu tôi. Gió thu nhè nhẹ vờn qua mái tóc anh, có chiếc lá lạc đường rơi bên chân tôi. Tim tôi cũng bị gió cuốn, lạc đường đến dưới chân anh. 

Vẫn dáng người cao gầy đó, anh bước ra khỏi lớp học trong sự bao vây của mọi người, tôi chạy đến quên cả nhịp thở chỉ để ngắm anh lần sau cuối. 

Khoảnh khắc anh nhìn tôi, tim tôi vỡ òa trong sung sướng, niềm hạnh phúc vô bờ như dòng thủy triều, dâng mãi không ngừng. Ồ! Hóa ra anh cũng quan tâm tôi đấy chứ, anh tìm thấy tôi giữa đám đông cơ mà.

Tôi thấy tôi của năm hai mươi, cười trên sự dại khờ năm ấy. 

Tôi thấy tôi khóc vì một tình yêu không có tương lai, khóc vì sự bất lực của tôi sau này. 

.

.

.

Sau cùng, tất cả chỉ là giấc mơ.

Đôi khi tự do cũng không hẳn là hay.

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

40

...

“Đôi khi tự do cũng không hẳn là hay. Tuổi trẻ luôn khao khát tự do mọi lúc. Nhưng đến độ tuổi này cảm giác đi về mà không có ai kề cận đôi khi muốn bật khóc thành tiếng. Đó là cảm giác cô độc xen lẫn xót xa. Và tôi nghĩ việc đi về cùng ai đó cũng là một ý nghĩa riêng đáng để sống. 
Nhưng rốt cuộc tôi không phải là người may mắn để có thể sở hữu ý nghĩa riêng đó…”
    

Ta biết chứ em buồn hơn thế kỷ

Gửi bởi: Sakura on March 13, 2017

0

0

40

...

“Ta biết chứ em buồn hơn thế kỷ
Màu mắt trong đã nhuốm những u sầu
Nghĩ tuổi trẻ mà xót thầm tuổi trẻ
Cần bao nhiêu dịu dàng xoa dịu một cơn đau …”

“ Cuộc đời này sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc.”

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

951

“ Cuộc đời này sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc.”

“ Cuộc đời này sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc.”

Mình nhận ra là mình rất dễ thích một thứ gì đó một cách “bất thình lình”.

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

45

...

"Mình nhận ra là mình rất dễ thích một thứ gì đó một cách “bất thình lình”. Sau đó sẽ không ngại dành nhiều thời gian và tâm sức cho việc đó.
Và dĩ nhiên, mình cũng “bất thình lình” mà không thích nó nữa, nhanh như hồi mình thích thứ đó vậy.
Ông bà xưa dùng một câu để miêu tả đó chính là “cả thèm chóng chán”. Vâng, mình đấy ."

Thứ ta từng nghĩ là lung linh, là tuyệt đối.

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

1232

Thứ ta từng nghĩ là lung linh, là tuyệt đối.

"Thứ ta từng nghĩ là lung linh, là tuyệt đối, từng nghĩ có thể từ bỏ tất cả để đạt được nó thì khi thời gian trôi qua, hay khi nhìn ở một góc khác, thứ đó bỗng trở nên nhạt nhẽo đến kinh ngạc."

"Có lẽ ai cũng trải qua thời kỳ điên dại như vậy một lần trong đời"

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

54

...

"Có lẽ ai cũng trải qua thời kỳ điên dại như vậy một lần trong đời"

- Những người đàn ông không có đàn bà

Với cái tuổi 16,17 tôi cũng bắt đầu biết cảm nắng, biết thích, biết bấn loạn . Bắt đầu có những biểu hiện như đứa “bệnh” . Nhưng “ Giống như qua được cơn sốt, sự nồng nhiệt nguội lạnh dần”. 1 năm rưỡi, nó khá dài, cũng khá mau , nhở?! 

Rồi sẽ có 1 người, ngồi sau xe anh và đi đến mọi nơi có nhau…

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

59

Rồi sẽ có 1 người, ngồi sau xe anh và đi đến mọi nơi có nhau…

Tôi nghi ngại chính mình cũng chẳng còn tin tưởng ở tình yêu nữa.

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

149

...

"Từng có một dạo tôi trầm mặc, nghiêm túc tìm hiểu lý do đổ vỡ của một mối quan hệ. Tôi chẳng hiểu mình sai ở đâu, đối phương không làm đúng chuyện gì mà chúng tôi cứ có khoảng cách xa dần rồi lặng lẽ xa nhau như thế. Đến lúc chúng tôi nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề thì mối quan hệ của chúng tôi đã không còn có thể cứu vãn. Chính xác thì tình cảnh lúc ấy của bọn tôi giống như cuộn chỉ rối không thể lần tìm ra nút thắt ở đâu. Nên thôi, cả hai đành buông bỏ. 
Đoạn thời gian đầu chia tay, tôi có chút tiếc nuối, cũng có không cam lòng. Khi thì hậm hực, lúc lại tự trách. Tôi đổ lỗi cho anh ấy không còn giành nhiều thời gian cho tôi như trước, không còn quan tâm tới tôi như dạo mới yêu, đủ kiểu suy diễn rồi buồn bực. Sau đó tôi lại giận bản thân mình. Tôi tự trách bản thân, ghét chính mình, giận bản thân vì cố chấp ngang bướng, cá tính quá mạnh, chẳng quen việc làm nũng, nhún nhường. Tôi chẳng đủ tốt để xứng đáng có được tình yêu. 
Tôi nghi ngại chính mình cũng chẳng còn tin tưởng ở tình yêu nữa. 
Đối với người lạ tôi lảng tránh, tôi từ chối gặp gỡ hẹn hò với những người có tình ý với mình. Và thay vì đối mặt tôi nghĩ ra nhiều cách phòng thủ để bảo vệ trái tim của mình…
Đến sau này khi tôi đủ trưởng thành để hiểu chuyện, kinh nghiệm yêu đương có nhiều hơn 1 mối tình ,tôi nhận ra rằng, dù muốn dù không tôi cũng phải chấp nhận sự thật rằng chẳng có ai hoàn hảo. Gặp gỡ rồi chia ly vốn là lẽ ở đời. Yêu được nhau là do may mắn, chẳng thể bên nhau cũng bởi duyên trời. Dẫu đoạn đường đi được cùng nhau ngắn dài ra sao cũng không nên đổ lỗi cho bản thân, giận hờn người khác. Người đến thì mở lòng, người đi cũng không thấp hèn níu giữ. Khi nhận ra sự bất ổn trong mối quan hệ tôi chọn cách thẳng thắn chia sẻ chứ không im lặng cam chịu hay trốn chạy như trước đây. Tôi cũng cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày chứ không vì thị hiếu của đám đông mà gồng mình thay đổi. Tương lai vốn là chuyện chẳng thể nào đoán định, tôi không biết ai là người sẽ cùng mình đi tới cuối đời. Nhưng dù thế nào, dù ở cùng ai, trong chốn nhộn nhịp hay chỉ đứng một mình tôi cũng phải luôn hạnh phúc. Có muôn vàn cách để vui vẻ sao tôi phải chọn ủy khuất chính mình?"

So với việc giục tôi đi ngủ sớm thì tôi lại rất thích người có thể thức đêm cùng tôi.

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

765

...

So với việc giục tôi đi ngủ sớm thì tôi lại rất thích người có thể thức đêm cùng tôi, đây là đạo lý vô cùng đơn giản, ai cũng có thể quan tâm đến tôi, suy nghĩ cho tôi. Nhưng có rất ít người có thể tự nguyện từ bỏ nguyên tắc của mình để chiều theo ý tôi.

{Mạc Y Phi dịch}

Vẫn chưa vẹn ven tròn.

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

245

Vẫn chưa vẹn ven tròn.

Cuộc tình nào kết thúc cũng buồn cả. Có phải không?"

Gửi bởi: Sakura on March 5, 2017

0

0

58

Cuộc tình nào kết thúc cũng buồn cả. Có phải không?"

"Mối quan hệ của chúng tôi theo kiểu nếu tôi không chủ động nói chuyện thì cả 2 đều im lặng. Nếu tôi không liên lạc thì đối phương cũng chẳng chủ động mở lời. 
Một mối quan hệ mà chỉ mỗi tôi là người chủ động, riêng mình tôi tha thiết duy trì. Dường như chỉ mỗi tôi nhớ anh ấy từng phút, chỉ mình tôi lúc nào cũng ngổn ngang có cả ngàn điều muốn biết về anh ấy, giả như hôm nay anh ấy thế nào? Anh ấy ăn tối chưa? Anh ấy đi ngủ lúc mấy giờ? Và cả ngày dài như thế có 1 chút nào ….. anh ấy thấy nhớ tôi ko?
Tôi muốn hiểu thêm về anh ấy. Muốn hỏi anh ấy rất nhiều chuyện. Tôi cũng có nhiều thứ muốn nói cho anh ấy nghe. Nhưng sau cùng tôi im lặng. Tôi sợ anh ấy nghĩ tôi phiền. 
Mối quan hệ của bọn tôi cứ thế. Anh ấy không quan tâm tôi thế nào có lẽ bởi không thương. Thế nên khi tôi nói chia tay, vốn lẽ chỉ là câu nói khi giận dữ để mong anh ấy để tâm tới mình nhiều hơn 1 chút ai ngờ anh ấy đồng ý thật. Đến lúc này tôi thật sự không còn lý do gì để tiếp tục nữa. Mà kể cũng hợp lý thôi. Tôi chủ động duy trì thì tôi phải là người chủ động chấm dứt. Vậy đấy.
Đừng hỏi tôi có hối hận không? Có tiếc nuối không? Có đau lòng không?…. bởi chính tôi cũng chẳng hiểu nổi cảm xúc của mình lúc này. Rõ ràng là đau đớn nhưng cũng nhẹ lòng. Rõ ràng là tiếc nuối nhưng cũng như được giải thoát. 
Cuộc tình nào kết thúc cũng buồn cả. Có phải không?"

Viết cho tình yêu muộn

Gửi bởi: Sakura on February 26, 2017

0

0

61

Viết cho tình yêu muộn

“Nhiều lúc, nhìn rất nhiều mối tình xung quanh mình thì tự hỏi, tình yêu mà mình mong muốn, là gì?

Có lẽ đơn giản chỉ là một chiều tàn, ngôi bên nhau. Em tựa vai vào anh, anh siết lấy tay em,cho quyên hết muộn phiền.

Có lẽ chỉ là một ngày mình trong lòng đầy yếu đuối, bỗng trở nên vui vẻ vì anh chàng lạc quan bên cạnh.

Và có lẽ chỉ là ngày qua ngày bên nhau. Đi cùng nhau đến nơi mình muốn. Nằm bình yên trên ngọn đồi và lang thang ngoài bãi biển.

Ở đâu, anh cũng nắm tay em, bằng cái siết chặt của tình yêu.”

[Nhã Tú] | Viết cho tình yêu muộn

Nguồn ảnh: Facebook Giáp T. Hoài